Cũng có khi

Cũng có khi chẳng biết làm gì. Bất giác suy nghĩ đến, bất giác suy nghĩ đi, không chắc chắn, và cứ để mọi thứ theo đi.

Thời gian vẫn cứ đều đều như nó là thế. Cũng có khi, thời gian là điều duy nhất bất biến. Khó thở, ngập ngụa trong mớ hỗn độn của cả người lẫn vật. Cũng có khi cần thoát ra khỏi, ít nhất là thoát ra khỏi vòng xoáy thường nhật hàng ngày. Cũng có khi, mọi thứ không còn nảy sinh theo tình huống, theo thời gian, mà mọi thứ chỉ là một thói quen. Cũng có khi, là vì chẳng muốn suy tính bất kỳ điều gì nên mọi thứ cứ lẳng lặng mà thế.

Cũng có khi, chỉ là suy tính, chỉ đơn thuần là suy tính không hơn, rồi thì cứ để kệ đấy, muốn ra sao thì ra, muốn đến đâu thì đến. Cũng có khi, quá lâu rồi, không còn thấy quá quan tâm bất kỳ một cái gì, không còn cần thấy phải hy vọng vào bất kỳ cái gì, không còn cần thấy phải có niềm tin và mơ ước.

Cũng có khi, bước chân đi chỉ là để hít một hơi thật sâu, để tận hưởng không gian ích kỷ của riêng mình, để dung túng cho những dây thần kinh lười nhác không thể nghĩ, và để chỉ là bước chân đi.

Cũng có khi chỉ là vu vơ, vu vơ nhìn ngắm, vu vơ cười, vu vơ để rồi tất cả như thể là vô trách nhiệm, để rồi tất cả như thể là ngớ ngẩn. Cũng có khi mang về một vài điều ngớ ngẩn vu vơ.

Cũng có khi cười lớn, để nhận lại vài tiếng vang vọng lẩn khuất sâu thẳm, là tiếng vang của sự tiếc nuối và hối tiếc. Cũng có khi đó là cách để giữ cho thời gian chảy trôi, là cách để giữ cho hơi thở lẳng lặng phát ra từ một cơ thể đang tồn tại.

Cũng có khi muốn, muốn rất nhiều, muốn không ngừng, và rất nhiều khi muốn buông tay. Buông tất cả để rồi học lại cách cầm nắm. Học lại cách nhặt lại cho mình chút an yên.

Cũng có khi muốn trời nắng đẹp, cứ đẹp thế mãi chứ đừng mưa. Nhiều khi phát cáu về sự ẩm ướt, nhiều phát khùng về sự âm u mờ mịt. Nhưng cũng có khi mong những cơn mưa cứ kéo dài mãi như lúc này đây, qua khung cửa sổ tầng 4 của một toà nhà, qua nơi mà ít nhất lúc này cho ta cảm giác chú chân.

Cũng có khi muốn dựa vào đâu đó chỉ để ngắm nhìn cuộc sống bụi bặm đang chảy trôi, chỉ thế thôi, thật tĩnh lặng. Như thế có khi nào lại là suy nghĩ ngớ ngẩn điên rồ khi mà chẳng thể nào có, chẳng thể nào được, khi mà cuộc sống có nghĩa là phải biết sốt ruột, và cả phải biết tham vọng hơn.

Cũng có khi điên cuồng bỏ chạy, chạy ngay trong chính cái khoảng không gian được định nghĩa là của mày. Bỏ chạy không cần gì, bỏ chạy thật xa, và đơn giản chấp nhận là kẻ thất bại. Cũng có khi thất bại như thế cũng được, nhưng là vẫn có thể thở. Cũng có khi, thất bại quá nhiều đủ để thấy không cần cả chiến thắng.

Cũng có khi ngồi xoá hết ký ức để nhìn ra chẳng có ký ức đẹp nào cần giữ để mà phải lựa chọn, để mà phải nâng niu. Xoá sạch một cách nhẹ nhàng để rồi choáng váng nhận ra thời gian vô nghĩa.

Cũng có khi rất cần trống rỗng, để có thể kéo lê một va li nhẹ nhàng đi khắp mọi nơi.

Bầu trời hôm nay nặng trĩu, cứ thế cũng được, cũng có khi đó là cách tốt nhất để mọi thứ tan đi….

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s