Pát-sần 

Thông thường thì cứ đọc đi đọc lại bất cứ một từ nào đó thì auto não chẳng thể phân biệt hoặc hiểu được nghĩa của từ là gì. Cũng không hiểu lý do là sao, nó có phải là một symptom không, hay chỉ là một phản xạ có điều kiện để tự lừa dối bản thân.

Gần đây, có bạn bảo trông mặt mình không nghĩ tuổi mình thế này, thế này… Hoá ra ‘nhìn mặt mình đã biết ngay là không thật’. Có lẽ đấy là lý do có từ ‘kẻ hai mặt’. Và như thế liệu mọi thứ sinh ra đều có lý do không???

Phần mới nhất của bộ phim người dơi đại chiến với Superman có một câu thoại khiến mình nhớ mãi ‘I bet your parents taught you that you mean something; that you’re here for a reason. My parents taught me a different lesson, dying in a gutter for no reason at all’, đại để là ‘bố mẹ mày dạy cho mày đầy yêu thương rằng mày được sinh ra ở trên đời là có lý do, còn tao, bố mẹ tao đã dạy cho tao rằng có thể chết ở rãnh nước chẳng bởi lý do nào cả.’

Có khi nào chẳng có lý do nào được đưa ra mới là câu trả lời của mọi vấn đề và vì thế ở Đà Lạt người ta mới gọi passion juice là quả lạc tiên còn ở xứ tông-canh này người ta gọi là quả chanh leo, hay bọn Tây nó ăn quả này vào thì thấy đam mê sao sao nên đặt tên quả có chữ passion.

Cuối cùng thì, có lẽ, vật vã cả đời cũng chỉ để tìm ra lý do sẽ là gì, rồi thì sau mỗi lần bị ‘cơ chế’ tẩn hội đồng nó ‘hấp diêm’ não bộ thì tự smile và an ủi, mình vẫn giữ được đam mê Sống. Sống tích cực❤

Hello July

Try to do as much as possible cái nhớ được mỗi câu ‘buồn ngủ thì chẳng học được gì còn buồn đời thì học được ít’. Cũng có vẻ xuyên tạc ý. Định hùng hục xong thì ngủ luôn thể. Giờ chẳng nhớ gì nên cũng chẳng buồn ngủ. Ôi zời, zờ thì nhớ quá đi một bầu trời nhiệt đới mưa như trút, chưa kịp thấm cái zì đã vội vã quay về.

Suddenly, I miss you so much, ‘nothing compares with you’, my Dearest❤

Thôi, chẳng ngủ thì nằm nhắm mắt vậy, xem có học được gì không.

À, chào tháng bảy năm hai nghìn không trăm mười sáu…

 

Muốn khóc quá đi

Có những lúc, như lúc này, muốn khóc quá đi. Hu Hu, Hu Hu, Hu Hu….

Có nhứng lúc, như lúc này, nghĩa là thấy hạnh phúc. Giữa tất cả mù mờ, bối rối, và mông lung lại thấy mình rõ ràng nhất, lại thấy mình chẳng cần gì cả ngoài sự hiện hữu của bạn bè.

Có những lúc, như lúc này, li ti vui chảy trôi theo hơi thở.

Ôi, thật sự muốn khóc quá đi, như thể ào một cái rồi tất cả sẽ tan biến và theo đi và ngày mai hiện hữu.

 

Lâu rồi, chắc là như thế…

Chẳng còn viết được cái gì cho cảm xúc, cho rõ ràng. Chỉ là mọi thứ vẫn cứ lướt qua, ngang qua, và vuột mất.

Niềm vui, hạnh phúc, nỗi buồn, trái, phải, trước, sau, trên, dưới, bầu trời, mặt đất, và thời tiết, chẳng thể phân biệt một cách chính xác để có thể cảm thấy bối rối. Có khi nào, tất cả chỉ là một phim trường.

Tự dưng lại nghĩ đến phim trường, hoá ra tất cả chỉ là những diên viên đang diễn những vai tạm rồi thì sẽ bàng hoàng hoảng hốt mà tự thuyết phục rằng hoá ra diễn cho tròn một vai tạm có khi cũng là một cách cư xử chân thành.

Ừ thì chân thành, nhưng who care, ai care. Ừ thì tử tế, nhưng who care, ai care.

Ừ who care, ai care cũng chẳng liên quan gì mấy. Bởi lâu rồi, chưa là mình. Mà khi là mình thì who care, ai care chưa bao giờ là cái gì đó cần phải care.

Là mình có nghĩa là một sáng thức dậy, khi lắc rắc vài hạt mưa chuyển mùa chưa chạm đất thì đã hít hà cho bằng được cái mùi đất nồng vào buổi sớm, say say, nao nao. Rồi thì tất cả ập đến, là ký ức được đặt tên khi người ta còn trẻ, trẻ thật.

Là mình có nghĩa là một buổi chiều, cứ đi bộ, qua các con phố, cứ ngắm người lao vào nhau, và cả những con đường dưới chân, chỉ đi thôi.

Là mình có nghĩa là cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó, cứ thấy cần phải làm cái gì đó, và sợ nhiều thứ nhưng sợ nhất là ổn định…

Là mình…IMG_5880

Là mình, đã bao giờ hết là mình chưa, hay chỉ là lâu rồi chưa là mình. Ừ, nhưng mình đã đổi thay. Và mình cũng dần quên chính mình của ngày hôm qua thì phải.

Lâu rồi, không còn là mình, chắc thế. Nhưng cũng chẳng sao bởi chính mình đã học cách từ bỏ khi chẳng có gì để níu giữ.

Lâu rồi, từ bỏ, thật, nhẹ….

It’s not easy to write down something in the mother tongue, a bit ridiculous.

 

Dare to balance

Recently, someone reminded me about the quote that “life isn’t equality” and it led me felt there is something not really true. Yeap, by the eyes, by the mind, and by the senses, the inequality always is existed as it to be, and the inequality doesn’t mean everything seem to be difficult to be reached.

I used to know that dare to do dare to response, and seriously I mean it must be dare to balance and then everything will be itself.

Everything is not far as well as is not close, it’s not just belong to me. Try to find out what will be mine takes so much time at all, but I must try, try, and try.

It’s not too young to try and there is only one way to walk on with out any choices, accept it and go, that’s all I need to do.

It’s maybe too long to reach the peak, but totally it’s not the real problem, do nothing is the case needed to solve with, and at least, there is a chance which is just do.

It’s too hot out side doesn’t mean it’s the summer itself, it means your skin will be burn and you look stronger with brown sugar face.

Last night, focusing on the vid which shows one side about architecture and they supposed that an important characteristic that an architecture should own is optimistic, and that made my real night even to become an architecture was one of my dream. However, everything could be, it’s only stopped when there is no inspiration to inspire.

Dare to balance Dare to live

Dare to go dare to look back

Dare to love dare to be free…

Summer’s coming to me…

My toes just touch the water

The strange wind, strange shanty, and it made something strange which might be not new at all.

The wind in an early morning is enough for refreshing everything those are living and shining. So, don’t forget to smile to myself. It is not truly hard, it is?

The sun never goes down on me, it makes me sick, it makes me hot, it burns me, but totally it leads me go quickly to reach a beautiful life. In any closed places, at any cozy corners, and in any strange spaces, takes a deep breath and everything is real, everything is different as well.

Those days and months has gone as they are, and the time seems to be intangible through tik-tak tik-tak and seriously it creates itself. Don’t wait, just go to change to be challenged to create chances.

Thinking of soft sounds and voices, and will smile for each moments of life, it’s just my life.

It’s just 2015

Time stood still, comes to me, seriously and simply til the final day of 2014.

Everything seems to be stood still to me catch and touch, to hug deeply.

For those moments, just feel free and just wanna think of and do simple things, for those I totally need.

I still thinking of you even I used to said to myself that I it should be stopped, however I couldn’t do it. Why not? Why do I try to stop thinking of you while I couldn’t. It’s hard, absolutely hard!

For this step, nothing to say but I have everything in mind to do, it might be enough to me.

Hello 2015, there were more than 356 days I missed U! I am trying to do everything in simple ways, that is really good my Dearest! Let me know you are smiling at me, okie❤

IMG_3003I’ve been here The Highland in Vietnam, just felt closed to U (^_^)