The day of memorises …

To my Dearest!

IMG_1677It seems to be easier for me to keep an eyes on the horizon without trying. Just look straight ahead and I feel can catch your eyes and be embraced by you. So warming and shanty.

As time goes by like you used to know, that lead me understand that I need to save not only money, but also is time. Your time seems to be infinite, and my time is losing itself bit by bit.

As I learn to be braver and I am must alive well, so I guess you are happy in each intangible moments.

Today, You must be busy, mustn’t you? And me, I am busy enough to catch each second goes through my eyes to my mind, I miss you totally.

Absolutely, I have learned to stay strong enough to cry for every valuable moments in my life. It is difficult to fly away without any connected things, and it leads me be a looser, seriously. I choose to stay on those steps belong to me even it make me feel confusing, but at least I am living in this life.

Deeply in my heart I believe in love, and from now on, I will only spend one day like today to miss you and all of your memories as well because You Loved Me and believed in me…

Chỉ là ngày, tháng, thời gian…

IMG_1224

Hoá ra có thể ghi nhớ, có thể nhớ được một điều gì đó trong một thời gian dài, thật dài là một niềm hân hạnh.
Hoá ra, sự ghi nhớ là ngọn nguồn của Sống!
Cũng có đôi lúc, ước gì, tất cả, vụt tan, chẳng còn gì, để có thể gom nhặt lại chỉ những yêu thương.
Cũng có đôi lúc, quá phiền phức với hỗn độn ghi nhớ, với hỗn độn cảm xúc chỉ bởi vô vàn những hình ảnh được khắc ghi.
Cũng có đôi khi, đã phải học cách quên để bắt dầu nhớ.
Học cách quên, để bắt đầu nhớ chưa bao giờ là dễ dàng, nhưng thời gian như một liều thuốc thần tiên, quên gần hết thì lại hoảng hốt vì đã mất đi cả những cảm xúc sống đơn thuần nhất.
Hôm kia, còn băn khoăn về hạnh phúc, và cả niềm vui,
Hôm nào đó, còn lật đi lật lại một góc của nỗi buồn trống rỗng.
Và, hôm nay, có thể ghi nhớ, đã là một kì tích.
Rồi,
Cũng đến lúc cần quên
Cũng đến lúc cần quen
Cũng đến lúc thấy mình đủ. Đủ cả niềm đau, đủ cả niềm vui, đủ để nhạt nhoà đi những điều vớ vẩn.
Mùa thu,
Đẹp từng cơn gió
Khát khao sống từng giây phút có thể nhìn ngắm, ôm ấp cuộc sống chảy trôi
Ước vọng, và dò dẫm đi trên con đường của ngày mai.
Như thế,
Đã là niềm hân hạnh,
Đã là điều đáng phải ghi nhớ,
Đã là điều cần viết ra…
Ở đây,
Ở kia,
Ở đâu đó, xa thật xa ngoài tầm với,
Yêu thương ôm trọn
Nhớ nhung tan đi
Và cuộc sống chảy trôi…

Hóa ra…

Ngày mai, ngày kia, hay những ngày rất khác
Anh đổi khác và em chẳng nhận ra,
Giữa xa lạ – cuộc đời – phố xá
Em lạc đường, về phía chỉ mình em.
Ta có nợ nhau những kỉ niệm chẳng thuộc về?
Có nợ nhau những tiếng cười hẹn ước?
Có nợ nhau lời chào, chẳng định trước?
Lẳng lặng quay đầu sao chẳng thấy tiếc thương?
Em và anh, sẽ bước trên con đường,
Của một ngày mai hẳn là rất khác.
Sẽ đủ chai dạn,
Để cứ thế bước đi.
Ở đâu đó nơi mỗi bước chân đi,
Có còn vương những giọt sương vụng dại?
Có còn muốn kiếm tìm,
những dấu vết đã từng thật quen?
Rồi một ngày em sẽ bối rối vì quên.
Quên đi cả tháng ngày xưa cũ,
Quên đi cả bao nỗi niềm ủ rũ.
Hóa ra tận cùng, rớt lại là chằng chịt yêu thương.
Hóa ra anh và em chỉ là hai điểm bình thường
Trên mặt phẳng mà người ta gọi là cuộc sống.
Hóa ra anh và em chẳng thể ngừng chuyển động,
Tự vẽ cho mình những đoạn thẳng có TÊN…

I am in another Slide…

Image

Come back to work and it’s not bad time. It’s a bit confusion with what needs to be done, however just thinking of whatever.
It might be something different or just the same as before. It’s not importance, just do.
Maybe it’s not easy, but it’s different now, I don’t care as well as I don’t scare anything. Time is really meaningful and it taught me so many things those must be valuable at anytime when I seem to be down totally.
Yeap, a long trip was precious, I have time for looking back and creating my own plan for future. It isn’t difficult as I used to be think, It just simple as it is when I reached the fragile edge of what I really want.
Time, plan, job, whatever, I wanna do with my real love <3

Cafe mùa hè

Nắng rực rỡ, trời thật xanh
Phố phảng phất, mùa hoa hồng thơm.
Chạy ào về phía nắng,
Cafe đắng, ngọt dần, rồi tan đi…

Image
Bởi vì cafe có màu nâu đậm đặc nên chẳng dễ gì để phân biệt đâu là cafe đâu là hoá chất mang mùi cafe.
Bởi vì từ cafe, sữa, kem, và cả trứng người ta có thể pha chế thật nhiều loại đồ uống mang tên khác nhau thoảng hương cafe, nên lại càng khó phân biệt bao nhiêu là cafe, bao nhiêu là hoá chất mang mùi cafe.
Bởi vì có thể hoá chất mang mùi cafe rẻ và nhiều đến nỗi mà cơ hội để được uống một tách cafe không nhiều. Và cũng bởi vì thế nên đôi khi cứ nghĩ rằng cafe làm cho mình say đến độ hơn say rượu, khó chịu đến độ hơn bị say nắng, và có thể ngừng luôn cả việc yêu thích cafe.

Bao nhiêu lâu rồi không ngồi ở một nơi nào đó, một mình, cafe, và làm những điều chẳng biết sẽ được dùng vào đâu.
Lúc đấy, niềm tin mãnh liệt rằng những điều này, sẽ có lúc dùng đến, sẽ có lúc làm được.
Lúc đấy, chỉ biết cứ thế nhặt, nhặt từng chút một niềm tin, cho đến khi vỡ vụn. Để rồi bình thản cúi nhặt lại những gì còn rớt lại mang tên bản năng sống và mỉm cười cứ thế tiếp tục đi.

Hoá ra, ngọn nguồn của niềm tin là bản năng Sống mãnh liệt.
Hoá ra tìm ra đâu là hoá chất thoảng hương cafe, hay cafe không còn quá quan trọng.
Hoá ra, được uống một tách cafe đã là niềm hân hạnh với cuộc đời.

Chiều nay, một chiều mùa hè,
Nóng, rất nóng, thèm một tách đúp-espresso sóng sánh lớp bọt mịn vàng đắng vừa đủ, và ngọt ấm cũng vừa đủ.
Bất giác thấy niềm vui như những ngụm cafe cứ ngọt và tan dần nơi đầu lưỡi <3

Mùa đã về trên ô cửa vắng…

Image

Một sớm mùa hạ,
Thức dậy, và lao vào bình yên,
Cái lạnh rơi rớt lại của mùa đông xuyên thẳng, rồi lan toả đến từng lớp thần kinh tế bào. Mùi của mùa sộc thẳng vào hiện thực, say nồng, mát dịu, tê dại niềm thích thú.
Một mùa hè đã lại về, trong trẻo và mát lành, sáng rực nơi khung trời thương nhớ.

Mùa đã về trên những ô cửa vắng
Nắng ngọt mềm mùi ký ức của ngày xưa.
Màu thời gian hằn nơi song thưa tĩnh lặng,
Yêu thương hữu hình nhặt lại tiếng cười trong.

Không chấp nhận, nhưng đủ an yên để bình thản theo ngày tháng, theo những kỷ niểm đứt gẫy không tên, theo hiện tại ngọt mềm bởi tận cùng niềm tin của những điều đẹp đẽ.

Bởi vì thật khó để chắc chắn về hạnh phúc nên hay nghĩ đến niềm vui rồi chăm chỉ nhặt nhạnh nó.
Hoá ra, khi loay hoay tìm cách mang theo những niềm vui li ti thì thấy tất cả đều rạng rỡ, như thể ngày đầu mùa hạ trong trẻo thoảng hương cỏ cây, hoa lá.
Thật chậm, thật chậm, hít căng lồng ngực thứ hương thơm đầu mùa tinh khiết, để thấy hân hạnh với chính mình, với chính từng khoảnh khắc mà cuộc sống chảy trôi ưu ái tặng cho.
Chẳng phải hạnh phúc, mà chính niềm vui là thứ dễ lây lan. — drinking fernet branca <3.